Việt Nam thống nhất là tất yếu lịch sử
"Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi" Việt Nam phải thống nhất đó là tất yếu Lịch sử.
Bốn mươi năm trước, ngày 30/4/1975, chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc toàn thắng. Nước Việt Nam hoàn toàn thống nhất, Bắc - Nam xum họp một nhà, giang sơn thu về một mối. Nước Việt Nam thống nhất với diện tích lãnh thổ mở rộng, dân số lớn hơn, tiềm lực về mọi mặt chính trị, kinh tế, quốc phòng... đều tăng lên, đã giúp Việt Nam có được vị thế mới, tiếng nói của Việt Nam ngày càng có uy tín trên trường quốc tế.
Tuy nhiên mỗi cuộc chiến tranh ngoài những thắng lợi vẻ vang đều để lại những hậu quả của nó. Đất nước thống nhất nhưng "...có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn..." Cùng với sự kiện năm 1975, rất nhiều người Việt đã di tản ra nước ngoài, theo thống kê năm 2004, có khoảng 2,7 triệu người Việt Nam sinh sống, định cư và làm việc ở hơn 90 quốc gia trên thế giới. Trong đó tập trung nhiều nhất ở Mỹ. Trong số họ vẫn còn có người mang tư tưởng hận thù, mặc cảm với Đảng, nhà nước và nhân dân trong nước. Họ đưa ra các luận điệu kiểu "giá như", "nếu như" Việt Nam không thống nhất, miền bắc không đưa quân vào miền nam... Cứ để miền nam phát triển theo kiểu Mỹ, thì sẽ có một miền nam giống như Hàn Quốc, Nhật Bản... hiện nay. Những luận điệu trên đã vô hình chung phá hoại quá trình hòa hợp, hòa giải dân tộc, hàn gắn vết thương chiến tranh ở Việt Nam. Tác động không nhỏ đến suy nghĩ của một bộ phận người nghe.
Phải khẳng định rằng những lập luận trên là hoàn toàn sai trái và hoang đường, được đưa ra chỉ nhằm thỏa mãn trí tưởng tượng cá nhân của họ, hoặc với động cơ chính trị riêng, khiến một số người dao động lập trường chính trị, mất niềm tin vào Đảng, nhà nước và tổ quốc Việt Nam. Từ đó nảy sinh những mâu thuẫn trong tư tưởng, dẫn đến dễ dàng bị kích động tham gia các hoạt động chống lại Đảng, nhà nước và nhân dân ta.
Nhìn lại lịch sử, chúng ta có thể thấy một số quốc gia cũng có hoàn cảnh tương tự như Việt Nam.
Triều Tiên là một quốc gia bị Nhật bản xâm chiếm trong chiến tranh thế giới hai. Chiến tranh kết thúc theo nghị quyết của hội nghị Ianta (2/1945), Triều Tiên tạm thời chịu sự quân quản bởi Mỹ và Liên Xô ở hai miền nam, bắc Triều Tiên. Trong thời gian này ở mỗi miền Triều Tiên đã hình thành nên một chính phủ riêng. Sau khi Mỹ và Liên Xô rút quân, hai chính phủ đối lập ở hai miền Triều Tiên đã nổ ra một cuộc chiến tranh để thống nhất đất nước. Nhưng do những tác động của các quốc gia đồng minh, cuộc chiến này đã bất phân thắng bại. Tháng 7/1953 hiệp định đình chiến được kí kết tại Bàn Môn Điếm, lấy vĩ tuyến 38 làm ranh giới phân chia đất nước, ở hai miền nam - bắc của một nước Triều Tiên thống nhất trước đây, hình thành nên hai quốc gia riêng biệt, Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Triều Tiên và Đại Hàn Dân Quốc.
Tháng 7/1954 hội nghị Gionevo về lập lại hòa bình ở Đông Dương được tổ chức. Theo quyết định của hội nghị Gionevo, Việt Nam sau chiến thắng Điện Biên Phủ đã tạm thời bị chia cắt ở vĩ tuyến 17, đây chỉ là giới tuyến tạm thời, hoàn toàn không có tính chất phân chia lãnh thổ, với điều khoản hiêp thương tổng tuyển cử thống nhất sau hai năm đến 1956. Nhưng đến hạn, chính quyền do Ngô Đình Diệm đứng đầu ở miền nam Việt Nam đã từ chối hiệp thương thống nhất, gây ra sự chia cắt lãnh thổ cho Việt Nam. Với hai quốc gia Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Viêt Nam Cộng Hòa ở mỗi miền.
Năm 1949 cuộc nội chiến ở Trung Quốc kết thúc, nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa thành lập. Tưởng Giới Thạch dẫn đầu những người ủng hộ Trung Hoa Dân Quốc lúc đó, rút lui ra đảo Đài Loan. Chính quyền Tưởng Giới Thạch được sự hậu thuẫn của Mỹ, đặc biệt là sự hiện diện của Hạm đội 7 ở khu vực Thái Bình Dương, đã có tác động lơn tới quyết tâm thống nhất Đài Loan của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.
Lúc này trên thế giới xu thế hòa bình, hòa hoãn, tránh xung đột, đối đầu xuất hiện. Các cường quốc trên thế giới đều muốn củng cố lực lượng, tập trung phát triển kinh tế. Tại đại hội XX của Đảng Cộng Sản Liên Xô (1956) đã đề ra chủ trương đuổi kịp và vượt Mỹ trong thời gian ngắn nhất ... và xác định đường lối "Tam Hòa" (Cùng tồn tại hòa bình, quá độ hòa bình, thi đua hòa bình). Ở Trung Quốc sau khi vừa rút ra khỏi chiến tranh, Trung Quốc cần tập trung lực lượng thực hiện kế hoạch 5 năm và giải quyết các công việc nội bộ.
Các cường quốc trên thế giới và các quốc gia thuộc hai khối nước tư bản chủ nghĩa và xã hội chủ nghĩa muốn giữ nguyên trạng bản đồ chính trị quốc tế như sau chiến tranh thế giới thứ hai. Riêng Liên Xô và Trung Quốc đều muốn giữ nguyên trạng điểm nóng tranh chấp ở các nước khác, nên mặc dù là hai cường quốc trong phe xã hội chũ nghĩa, nhưng họ đều muốn giải quyết các xung đột, tranh chấp lãnh thổ bằng biện pháp hòa bình, không ủng hộ việc sử dụng phương pháp đấu tranh vũ trang cách mạng để thống nhất.
Nhưng Việt Nam với tư duy cách mạng độc lập, vượt qua những ảnh hưởng quốc tế, đã quyết tâm thống nhất đất nước. Ngay sau Nghị quyết 15 (1959) chuyển cách mạng miền nam từ thế giữ gìn lực lượng, sang thế tiến công. Đại hội III Đảng Lao Động Việt Nam (1960) đã đề ra chiến lược cách mang cho cả hai miền Nam - Bắc. Miền Bắc thực hiện chiến lược cách mạng xã hội chủ nghĩa, miền Nam tiến hành cách mạng Dân Tộc Dân Chủ Nhân Dân, nhưng đều có mục tiêu chung là tiến hành cách mạng Dân Tộc Dân Chủ Nhân Dân trong phạm vi cả nước, thực hiện thống nhất đất nước. Với quyết tâm mạnh mẽ của toàn Đảng, toàn quân và dân ta ở cả hai miền Nam - Bắc đã biến quyết tâm ấy thành hiện thực. (1)
Trong khi đó, với hoàn cảnh quốc tế xuất hiện xu thế hòa hoãn như vậy, các quốc gia bị chia cắt như Việt Nam khi ấy đều không có nước nào chủ trương tiến hành đấu tranh cách mạng để thống nhất đất nước.
Từ năm 1949 chính quyền Đài Loan vẫn đứng chân ở đó, phát triển kinh tế, mua vũ khí Mỹ và nuôi giấc mơ độc lập của mình. Trung Quốc vẫn chưa thể thống nhất.
Một quốc gia nếu không thể thống nhất thì không thể nói là nó mạnh, càng không thể nói là phục hưng. Mọi người đều biết mặc dù Trung Quốc có diện tích lãnh thổ rất to lớn trên thế giới, tự nhận mình là một cường quốc nhưng đến bây giờ vẫn không thể thống nhất đảo Đài Loan nhỏ bé, đó là nỗi nhục của cả Trung Quốc. Trung Quốc to lớn như vậy mà không thống nhất được, trong khi Việt Nam lại có thể, nhìn Việt Nam thì Trung Quốc chỉ có thể nể phục Việt Nam vì đã thống nhất đất nước ngày 30/4/1975.
Cho đến nay ở Triều Tiên tồn tại hai quốc gia, với sự khác nhau về chế độ chính trị, đi theo những định hướng phát triển khác nhau. Nam Hàn chịu ảnh hưởng của Mỹ, còn Bắc Hàn là đồng minh của Trung Quốc, có thể nói mỗi quyết định chính trị quan trọng của hai quốc gia này đều ít nhiều bị ảnh hưởng bởi hai đồng minh lớn của họ. 62 năm đã trôi qua hai miền Triều Tiên vẫn ở trong tình trạng chiến tranh, chưa thể thống nhất. Những người cùng một dân tộc ở hai miền Triều Tiên luôn trong trạng thái sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh "huynh đệ tương tàn" có thể nổ ra bất kỳ lúc nào.
Trong hoàn cảnh như vậy thì sự độc lập, quyền dân tộc tự quyết của các quốc gia như Triều Tiên, Hàn Quốc hay Đài Loan đều ít nhiều bị ảnh hưởng.
Như vậy có thể thấy rằng những luận điệu nghi nghờ việc thống nhất hai miền Nam - Bắc Việt Nam là hoàn toàn mù quáng, sai trái. Họ muốn đánh đổi quyền độc lập, quyền dân tộc tự quyết là những quyền thiêng liêng và bất khả xâm phạm của mỗi dân tộc, mà Việt Nam đã và đang có được một cách khó khăn để đổi lấy những cụm từ "giá như" và "nếu như", đó là điều mà Việt Nam không thể chấp nhận. Nhìn lại 40 năm thống nhất đất nước, ngày nay nhân dân Việt Nam được sống trong hòa bình, niềm tự hào non sông liền một dài từ dải từ Bắc chí Nam, sự cố gắng thống nhất của dân tộc Việt Nam đã không phụ công các bậc tiền nhân của dân tộc trong việc mở mang và xây dựng bờ cõi Việt Nam thành hình hài chữ S từ hàng trăm năm trước.
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi" Việt Nam phải thống nhất đó là tất yếu Lịch sử!
Tuy nhiên mỗi cuộc chiến tranh ngoài những thắng lợi vẻ vang đều để lại những hậu quả của nó. Đất nước thống nhất nhưng "...có hàng triệu người vui, mà cũng có hàng triệu người buồn..." Cùng với sự kiện năm 1975, rất nhiều người Việt đã di tản ra nước ngoài, theo thống kê năm 2004, có khoảng 2,7 triệu người Việt Nam sinh sống, định cư và làm việc ở hơn 90 quốc gia trên thế giới. Trong đó tập trung nhiều nhất ở Mỹ. Trong số họ vẫn còn có người mang tư tưởng hận thù, mặc cảm với Đảng, nhà nước và nhân dân trong nước. Họ đưa ra các luận điệu kiểu "giá như", "nếu như" Việt Nam không thống nhất, miền bắc không đưa quân vào miền nam... Cứ để miền nam phát triển theo kiểu Mỹ, thì sẽ có một miền nam giống như Hàn Quốc, Nhật Bản... hiện nay. Những luận điệu trên đã vô hình chung phá hoại quá trình hòa hợp, hòa giải dân tộc, hàn gắn vết thương chiến tranh ở Việt Nam. Tác động không nhỏ đến suy nghĩ của một bộ phận người nghe.
Phải khẳng định rằng những lập luận trên là hoàn toàn sai trái và hoang đường, được đưa ra chỉ nhằm thỏa mãn trí tưởng tượng cá nhân của họ, hoặc với động cơ chính trị riêng, khiến một số người dao động lập trường chính trị, mất niềm tin vào Đảng, nhà nước và tổ quốc Việt Nam. Từ đó nảy sinh những mâu thuẫn trong tư tưởng, dẫn đến dễ dàng bị kích động tham gia các hoạt động chống lại Đảng, nhà nước và nhân dân ta.
Nhìn lại lịch sử, chúng ta có thể thấy một số quốc gia cũng có hoàn cảnh tương tự như Việt Nam.
![]() |
| Hình ảnh Giới tuyến 38, phân chia hai miền nam - bắc Triều Tiên |
Tháng 7/1954 hội nghị Gionevo về lập lại hòa bình ở Đông Dương được tổ chức. Theo quyết định của hội nghị Gionevo, Việt Nam sau chiến thắng Điện Biên Phủ đã tạm thời bị chia cắt ở vĩ tuyến 17, đây chỉ là giới tuyến tạm thời, hoàn toàn không có tính chất phân chia lãnh thổ, với điều khoản hiêp thương tổng tuyển cử thống nhất sau hai năm đến 1956. Nhưng đến hạn, chính quyền do Ngô Đình Diệm đứng đầu ở miền nam Việt Nam đã từ chối hiệp thương thống nhất, gây ra sự chia cắt lãnh thổ cho Việt Nam. Với hai quốc gia Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Viêt Nam Cộng Hòa ở mỗi miền.
Năm 1949 cuộc nội chiến ở Trung Quốc kết thúc, nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa thành lập. Tưởng Giới Thạch dẫn đầu những người ủng hộ Trung Hoa Dân Quốc lúc đó, rút lui ra đảo Đài Loan. Chính quyền Tưởng Giới Thạch được sự hậu thuẫn của Mỹ, đặc biệt là sự hiện diện của Hạm đội 7 ở khu vực Thái Bình Dương, đã có tác động lơn tới quyết tâm thống nhất Đài Loan của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa.
![]() |
| Eo biển Đài Loan |
Các cường quốc trên thế giới và các quốc gia thuộc hai khối nước tư bản chủ nghĩa và xã hội chủ nghĩa muốn giữ nguyên trạng bản đồ chính trị quốc tế như sau chiến tranh thế giới thứ hai. Riêng Liên Xô và Trung Quốc đều muốn giữ nguyên trạng điểm nóng tranh chấp ở các nước khác, nên mặc dù là hai cường quốc trong phe xã hội chũ nghĩa, nhưng họ đều muốn giải quyết các xung đột, tranh chấp lãnh thổ bằng biện pháp hòa bình, không ủng hộ việc sử dụng phương pháp đấu tranh vũ trang cách mạng để thống nhất.
Nhưng Việt Nam với tư duy cách mạng độc lập, vượt qua những ảnh hưởng quốc tế, đã quyết tâm thống nhất đất nước. Ngay sau Nghị quyết 15 (1959) chuyển cách mạng miền nam từ thế giữ gìn lực lượng, sang thế tiến công. Đại hội III Đảng Lao Động Việt Nam (1960) đã đề ra chiến lược cách mang cho cả hai miền Nam - Bắc. Miền Bắc thực hiện chiến lược cách mạng xã hội chủ nghĩa, miền Nam tiến hành cách mạng Dân Tộc Dân Chủ Nhân Dân, nhưng đều có mục tiêu chung là tiến hành cách mạng Dân Tộc Dân Chủ Nhân Dân trong phạm vi cả nước, thực hiện thống nhất đất nước. Với quyết tâm mạnh mẽ của toàn Đảng, toàn quân và dân ta ở cả hai miền Nam - Bắc đã biến quyết tâm ấy thành hiện thực. (1)
Trong khi đó, với hoàn cảnh quốc tế xuất hiện xu thế hòa hoãn như vậy, các quốc gia bị chia cắt như Việt Nam khi ấy đều không có nước nào chủ trương tiến hành đấu tranh cách mạng để thống nhất đất nước.
Từ năm 1949 chính quyền Đài Loan vẫn đứng chân ở đó, phát triển kinh tế, mua vũ khí Mỹ và nuôi giấc mơ độc lập của mình. Trung Quốc vẫn chưa thể thống nhất.
Một quốc gia nếu không thể thống nhất thì không thể nói là nó mạnh, càng không thể nói là phục hưng. Mọi người đều biết mặc dù Trung Quốc có diện tích lãnh thổ rất to lớn trên thế giới, tự nhận mình là một cường quốc nhưng đến bây giờ vẫn không thể thống nhất đảo Đài Loan nhỏ bé, đó là nỗi nhục của cả Trung Quốc. Trung Quốc to lớn như vậy mà không thống nhất được, trong khi Việt Nam lại có thể, nhìn Việt Nam thì Trung Quốc chỉ có thể nể phục Việt Nam vì đã thống nhất đất nước ngày 30/4/1975.
Cho đến nay ở Triều Tiên tồn tại hai quốc gia, với sự khác nhau về chế độ chính trị, đi theo những định hướng phát triển khác nhau. Nam Hàn chịu ảnh hưởng của Mỹ, còn Bắc Hàn là đồng minh của Trung Quốc, có thể nói mỗi quyết định chính trị quan trọng của hai quốc gia này đều ít nhiều bị ảnh hưởng bởi hai đồng minh lớn của họ. 62 năm đã trôi qua hai miền Triều Tiên vẫn ở trong tình trạng chiến tranh, chưa thể thống nhất. Những người cùng một dân tộc ở hai miền Triều Tiên luôn trong trạng thái sẵn sàng cho một cuộc chiến tranh "huynh đệ tương tàn" có thể nổ ra bất kỳ lúc nào.
Trong hoàn cảnh như vậy thì sự độc lập, quyền dân tộc tự quyết của các quốc gia như Triều Tiên, Hàn Quốc hay Đài Loan đều ít nhiều bị ảnh hưởng.
Như vậy có thể thấy rằng những luận điệu nghi nghờ việc thống nhất hai miền Nam - Bắc Việt Nam là hoàn toàn mù quáng, sai trái. Họ muốn đánh đổi quyền độc lập, quyền dân tộc tự quyết là những quyền thiêng liêng và bất khả xâm phạm của mỗi dân tộc, mà Việt Nam đã và đang có được một cách khó khăn để đổi lấy những cụm từ "giá như" và "nếu như", đó là điều mà Việt Nam không thể chấp nhận. Nhìn lại 40 năm thống nhất đất nước, ngày nay nhân dân Việt Nam được sống trong hòa bình, niềm tự hào non sông liền một dài từ dải từ Bắc chí Nam, sự cố gắng thống nhất của dân tộc Việt Nam đã không phụ công các bậc tiền nhân của dân tộc trong việc mở mang và xây dựng bờ cõi Việt Nam thành hình hài chữ S từ hàng trăm năm trước.
"Ai đi về Bắc ta theo với
Thăm lại non sông giống lạc hồng
Từ thưở mang gươm đi mở cõi
Trời nam thương nhớ đất Thăng Long
Ai nhớ người chăng ôi Nguyễn Hoàng
Mà nay con cháu mấy đời hoang
Vẫn nghe trong máu hồn xa xứ
Non nước rồng tiên nặng nhớ thương" (2)
Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nói "Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một, sông có thể cạn, núi có thể mòn, song chân lý ấy không bao giờ thay đổi" Việt Nam phải thống nhất đó là tất yếu Lịch sử!
XanhLaCay



Comments
Post a Comment